• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    http://goanalyze.inf… on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Kayden on Cho một lần lãng quên –…
    Melly on Mười bài thơ – Đinh Tấn…
    Lainey on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Lorrie on Cha – thơ Ngô Hữu Đoàn
    Minnie on Nghiêu Đề
    Lenna on Lá rơi thơ Nguyễn Hoàng D…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Quảng Ngãi của tôi – thơ Trầm…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Đêm Đức Trọng thơ Trầm Thụy…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Vĩ cầm xanh – thơ Trầm Thụy…
  • Tháng Sáu 2017
    H B T N S B C
    « Th12    
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    2627282930  

Mưa Giăng Bên Sông

Mưa Giăng Bên Sông là một tùy bút ký bút danh Nguyễn Thiên Bút đã chạy trên Áo Trắng chủ đề Giáng sinh vui vẻ số 98 tháng 12 năm 1998 do nhà văn Đoàn Thạch Biền thực hiện. Nhân dịp Giáng sinh 2016, Khắc Minh xin mời các bạn đọc lại như một kỷ niệm.

Dòng sông cong nghiêng bọc lấy nửa phần đất bên kia trước khi đổ ra biển. Tôi trở về ngồi phía bên nầy nghe rõ từng tiếng thông reo cùng âm thanh của các loài chim gọi nhau chờ sáng. Những chùm sao mơ ước vẫn còn sáng lấp lánh bên kia sông. Loài còng gió tìm nhau theo dấu sông vẽ mòn trên cát mịn.
Biển sáng mờ nhạt. Thấp thoáng bóng rừng thông trong sương mù trước mặt. Thật đều tiếng sóng ì ầm lay vỗ ngoài xa. Bóng giáo đường loang loáng trong sương bay. Tôi có cảm tưởng dư âm của chuông mai mờ loãng, thoảng vọng trải dài âm vang tận cùng chân mây cuối biển.
Biển dần sáng lên. Về phía mặt trời những ngọn mây kết xõa như tóc mặt trời, hong ấm mùa đông. Ở đây có buổi sáng và dung nhan mặt trời khởi sắc, sương mai và loài dị thảo thả hương phấn nồng thơm. Tôi bỗng thèm nhìn những vì sao mơ ước và nhớ đến giáo đường.
Buổi chiều. buổi chiều ấm và vàng. Con đường dốc nằm im nghiêng che bóng. Một mảng nắng tàn ngủ muộn trên hàng sầu đông bên kia đường. Tôi tự vỗ về từng sợi nhớ lên cao và trải lòng mình trong niềm mơ ước cũ. Tôi lay gọi từng kỷ niệm, đánh thức dậy từ trí nhớ những ước mơ của tuổi học trò.
Trở về đây khi cuối con dốc nhà ai đã lên đèn, trước ngõ hẹp chập chờn những chùm hoa giấy màu đỏ sẫm. Tôi đã ngồi bên khung cửa sổ màu xanh có giàn hoa Tigôn giăng mắc để nghe cô gái bà chủ quán kể chuyện tình yêu.
Ngoài kia điện đường đã bật sáng. Một người con gái có dáng thon thon lướt qua ngoài khung cửa sổ – kiều diễm trong bộ váy màu hồng nhạt – giống người con gái trong giấc mơ ban chiều. Tôi nhớ về giấc mơ và nuối tiếc. Cho đến bây giờ tôi mới biết mình thức rất tỉnh trong mơ.
Tôi trở về tìm em. Những bóng dấu kỷ niệm chưa xóa chìm trên con đường cũ. Hàng cây sầu đông vẫn đứng mờ nhạt trong sương bay. Bóng giáo đường vẫn thấp thoáng mờ loãng đằng xa. Buổi tối về chỉ là sự thức giấc trong ký ức? Tôi vẫn chưa tin, tôi không tin có sự thỏa hiệp của cơn buồn bởi mặt trời vẫn còn đó. Buổi tôi về em vẫn ngồi trên bậc thềm cũ, mười đầu ngón tay vẫn chụm lại đan những ngọn tình trổ biếc – vẫn má hồng hây, môi vẫn ngọt lịm, vẫn váy màu hồng nhạt ngày xưa. Khu vườn cũ vẫn còn những hàng cây sầu đông đứng im che bóng. Tôi bỗng nhớ đến loài Chích Chòe, đến Hoàng Yến hát ca, đến hoa Ngọc Lan thơm ngát, đến mặt trời hồng, đến tháp chuông và bài thánh ca ngân vang đêm Giáng sinh.
Đêm. Đêm bắt đầu hiu hắt ở đây mưa đan từng sợi lòa xòa trong trí nhớ. Tôi trở về cuối con đường có nhiều cây thông già đứng đó. Gió giao mùa thấm lạnh. Những vì sao mơ ước vẫn còn lấp lánh bên kia sông. Tôi trở về bên nầy cùng cơn say của ký ức – một chút buồn chen lẫn một niềm vui.
Ở đó tôi biết chắc em còn nâng niu ngọn tình thả chìm trong trí nhớ, còn đợi chờ một người trở về trong giấc ngủ mộng mơ. Bây giờ những ngọn mây đã bỏ xa xóm đạo, bỏ xa con đường nầy, nhưng nhất định dư âm của tiếng chuông đêm Giáng sinh sẽ trở về bủa vây một khoảng nhớ thật gần trong ký ức. Tôi chạy theo rượt bắt tiếng chuông ngân lên khởi đi từ giáo đường như chàng lãng tử đi tìm giấc mơ hiền. Mưa vẫn giăng bên kia sông.
Khắc Minh

Tiễn Anh Về Quê – thơ Hàng Chức Nguyên

(Thân kính tặng anh Thân – Bảo Trì)

30 năm tất bật đất Sài gòn
Chân mỏi rã anh quay về quê mẹ
Tiển anh đi sáng mai này lặng lẽ
Giả biệt nhau thương giọng Quảng nghẹn ngào …

Lòng ấm Sài gòn không che được nổi đau
(đau của kẻ tha phương cầu thực)
Anh về thôi, dẫu còn điều cơ cực
Ngọn gió bên hè là ngọn gió quê cha

Giữa Sài gòn lòng vẫn cứ thấy xa
Rực sáng thị thành không soi vào hẻm tối
Vào góc con tim chứa nhiều điều nhức nhối
Saìgon đêm anh lặng lẽ đi về…

30 năm như thoáng một cơn mê
Đủ tóc bạc, tay sần, ba chìm bảy nổi
Về thôl anh dẫu lòng bối rối
Tiếng dế sau hè, đầu ngỏ ngọn cau

Dẫu Sài gòn cũng có trước có sau
Nhưng phận tha phương trôi trong dòng cay đắng
Về thôi anh, quê mình bão bùng mưa nắng
Lòng ớt lòng cà chút sưởi ấm đêm đông…

Những bài thơ thù tạc – Chu Ngạn Thư

1. đùa ông Nhật Chiêu

nào kinh
nào dịch
đâu thơ dịch
đâu thơ kinh
này bản kinh
nọ bản phường

chắc đâu thơ lề phải
chắc đâu thơ lề trái
nhằm lúc vô nhà thương
đôi khi ra nghĩa địa

thơ đỉnh dải phân cách
đâu dễ tránh bị ủi nhào !

2. ảo thực.

áo xanh áo đỏ lên quan
áo đen làm lính áo vàng thay vua
áo tím bắt ốc mò cua
áo lam nhẫn nại muối dưa đăng đàn

áo nào ra khỏi ÁO QUAN ?

3. mộng hoàng anh

nửa khuya mộng thấy mầy về
hỏi tao rằng chuyện điên, mê trên đời
• điên : ồ lộn kiếp trời ơi
mê : còn đắm ở chỗ ngồi lung lay

tiết trời đã nhuốm heo may
nằm trong đất lạnh đang ngày hay đêm
câu thơ dang dỡ nỗi niềm
mầy có ứng khẩu trút điềm chiêm bao ?

4.

mười lăm năm trước cũng cẳng này
bó bột, cày tiếp cõi nhân tai
năm nay tái ngộ nhà thương cũ
gắn thêm kim bài đế cổ chai !

5.

nổi chìm huyễn tượng phải ra đi
hia mão tung hê cũng hạn kỳ
ngữa mặt, trên đầu vầng nguyệt tận
tìm đâu chắc đúng mộ căn phần ?

6.

những câu thơ bốc mùi
mì lát mốc, bo bo thiu
tự chọn một điều
giữa mọi điều không thể
là tên làm thơ hèn nhát, đốn cùng !

7.

những cuộc ra đi không thể hẹn trước
như bấm giờ cùng xuống đường
bởi kẻ khác
đã bấm nút
và bấm cò
ai ?
I.S giữa chúng ta ?

Người em Gò Vấp – thơ Xuân Thao

Em về Gò Vấp , nhớ thương ai ?
Suốt dọc đường xa , vạn dặm dài
Hàng cây rù bóng , chiều vào tối
Những chuyến xe đời , mau lướt qua

Em về chiều không hay chiều hoang ?
Lạnh cả trường giang , khách má hồng
Lạnh cả không gian màu tái nhạt
Chờ em , lạnh ngắt ngôi nhà không !

Buổi sáng em đi , sao vừa lặn
Chiều về , trăng vừa dứng đầu hiên
Bóng em côi cút và đơn lẻ
Một đời , đâu tính chuyện tư riêng ?

Thôi vậy nhé , người em cô độc !
Khách đa tình cũng vội bỏ em đi
Dẫu má hồng , em không đời Tình Ái
Chờ em kiếp khác , hỡi tình si !

Xuân Thao
31- 12 – 2015

Lời nhắn gởi cuối cho người về – Thơ Xuân Thao

Mai , mốt đây
em có về thăm biển Nha Trang
Đi trên bãi , xin em đừng xoả tóc
thành một cơn bão mặn
Quất vào tim anh
những vết hằn ứa máu
Nếu có đi dạo mát
dọc ven bờ biển
Xin em hãy bước từng bước
hết sức gượm nhẹ
Để khỏi dẫm nát
những con dã tràng
Đang miệt mài xe cát …
Vì đời chúng
chỉ toàn làm những công việc gần như ” vô vị ”
Xe cát hoài huỷ !
Để xây nên những lâu đài TÌNH ÁI
Chẳng được bao lâu
sóng biển cuốn trôi đi ra xa
Rồi chúng lại tiếp tục
xe cát , xe cát …

Em hãy tìm về dòng sông cũ
của tuổi thơ em
Cùng bạn bè xưa cũ
những đứa còn sống sót
Em sẽ ngâm mình và tắm gội
cho hết những cáu , bẩn thành phố
Để nước sông cuôn phăng tất cả ra biển

Và em cũng không nên hát lại bài
NHA TRANG NGÀY VỀ
Vì chẳng còn ai nghe nữa !
Người nghe đã phải ra đi
biền biệt
Vào ngày ấy ,
tháng áy
Trong một đêm , trên bãi vắng
Không một ánh trăng , sao

Xuân Thao
Thang 01 – 2016

Gởi Võ Chân Cửu – thơ Chu Ngạn Thư

ngày xưa Quảy Đá Qua Đồng
ngắm xem Đại Mộng nằm trong đất trời
Tinh Sương cuối dặm mù khơi
còn trong Ngọn Gió mấy lời thi ca

B’ lao tựa cội thông già
điểm danh còn mất can qua mấy mùa
cuộc cờ, kẻ thắng – người thua
thác thơ vẫn cuộn sóng đùa nhân gian .

(* chữ in nghiêng là tựa các tập thơ, trường ca của VCC )

TRỞ VỀ – Khắc Minh

Tôi trở về, để nghe rõ – thật rõ từng dấu nhạc trầm buồn âm vang
xa vắng – hình như rất xa – thật xa, thánh thót rồi chìm sâu xuống khoảng
trời chiều
.
Tôi trở về, im nghe từng âm thanh thả buồn vời vợi – gõ nhẹ theo
dấu chân Người trôi xa ngoài khung cửa sổ

Tôi trở về, khi Người qua đó – qua trước khung cửa chiều nay nhiều lần với màu áo thiên thanh – thoang thoảng đâu đây mùi hương huyền dịu thanh thoát, cho thơ tôi kết sợi bay bay.

Tôi trở về, thắp từng ngọn thuốc để che bớt màu mắt Người ngời
sáng và cột từng cụm mây cuối trời để pha sắc cho màu áo của Người xanh
mát dịu hơn.

Tôi trở về, thả gió lùa sâu cho tóc bồng bềnh lên cao để cổ người
trắng mịn rồi khắc tên mình lên đó cho tóc thề ấp ủ ngàn năm.

Tôi trở về, uống cạn sương đêm cho chân Người bớt rét và đắm đuối nhìn Người cho màu má hồng hây

Tôi trở về, khẽ hát đoạn tình nhớ cuối ngày cho sương chiều xuống
chậm- bóng Người hiện qua môi Người mấp máy …

Tôi trở về, thắp tình tôi trong trái tim Người hực nóng – và Người
cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh.

Tôi trở về, thả thơ bay cuối ngọn Trời để nắng muộn chiều nay pha
ngũ sắc – cho đáy sông buồn chiều chảy bâng khuâng – để mắt Người cười cho mây lụa mềm lóng lánh trôi xa.

Và tôi trở về, đêm nằm mơ ở bãi cỏ trước nhà – canh buồn cho
Người ngủ, giấc mơ đầu Người có thấy tôi vui ?

Khắc Minh
( Trích trong tùy bút : Tình khúc dòng sông Trà )