• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Tám 2016
    M T W T F S S
    « Jun    
    1234567
    891011121314
    15161718192021
    22232425262728
    293031  

Người em Gò Vấp – thơ Xuân Thao

Em về Gò Vấp , nhớ thương ai ?
Suốt dọc đường xa , vạn dặm dài
Hàng cây rù bóng , chiều vào tối
Những chuyến xe đời , mau lướt qua

Em về chiều không hay chiều hoang ?
Lạnh cả trường giang , khách má hồng
Lạnh cả không gian màu tái nhạt
Chờ em , lạnh ngắt ngôi nhà không !

Buổi sáng em đi , sao vừa lặn
Chiều về , trăng vừa dứng đầu hiên
Bóng em côi cút và đơn lẻ
Một đời , đâu tính chuyện tư riêng ?

Thôi vậy nhé , người em cô độc !
Khách đa tình cũng vội bỏ em đi
Dẫu má hồng , em không đời Tình Ái
Chờ em kiếp khác , hỡi tình si !

Xuân Thao
31- 12 – 2015

Lời nhắn gởi cuối cho người về – Thơ Xuân Thao

Mai , mốt đây
em có về thăm biển Nha Trang
Đi trên bãi , xin em đừng xoả tóc
thành một cơn bão mặn
Quất vào tim anh
những vết hằn ứa máu
Nếu có đi dạo mát
dọc ven bờ biển
Xin em hãy bước từng bước
hết sức gượm nhẹ
Để khỏi dẫm nát
những con dã tràng
Đang miệt mài xe cát …
Vì đời chúng
chỉ toàn làm những công việc gần như ” vô vị ”
Xe cát hoài huỷ !
Để xây nên những lâu đài TÌNH ÁI
Chẳng được bao lâu
sóng biển cuốn trôi đi ra xa
Rồi chúng lại tiếp tục
xe cát , xe cát …

Em hãy tìm về dòng sông cũ
của tuổi thơ em
Cùng bạn bè xưa cũ
những đứa còn sống sót
Em sẽ ngâm mình và tắm gội
cho hết những cáu , bẩn thành phố
Để nước sông cuôn phăng tất cả ra biển

Và em cũng không nên hát lại bài
NHA TRANG NGÀY VỀ
Vì chẳng còn ai nghe nữa !
Người nghe đã phải ra đi
biền biệt
Vào ngày ấy ,
tháng áy
Trong một đêm , trên bãi vắng
Không một ánh trăng , sao

Xuân Thao
Thang 01 – 2016

Gởi Võ Chân Cửu – thơ Chu Ngạn Thư

ngày xưa Quảy Đá Qua Đồng
ngắm xem Đại Mộng nằm trong đất trời
Tinh Sương cuối dặm mù khơi
còn trong Ngọn Gió mấy lời thi ca

B’ lao tựa cội thông già
điểm danh còn mất can qua mấy mùa
cuộc cờ, kẻ thắng – người thua
thác thơ vẫn cuộn sóng đùa nhân gian .

(* chữ in nghiêng là tựa các tập thơ, trường ca của VCC )

TRỞ VỀ – Khắc Minh

Tôi trở về, để nghe rõ – thật rõ từng dấu nhạc trầm buồn âm vang
xa vắng – hình như rất xa – thật xa, thánh thót rồi chìm sâu xuống khoảng
trời chiều
.
Tôi trở về, im nghe từng âm thanh thả buồn vời vợi – gõ nhẹ theo
dấu chân Người trôi xa ngoài khung cửa sổ

Tôi trở về, khi Người qua đó – qua trước khung cửa chiều nay nhiều lần với màu áo thiên thanh – thoang thoảng đâu đây mùi hương huyền dịu thanh thoát, cho thơ tôi kết sợi bay bay.

Tôi trở về, thắp từng ngọn thuốc để che bớt màu mắt Người ngời
sáng và cột từng cụm mây cuối trời để pha sắc cho màu áo của Người xanh
mát dịu hơn.

Tôi trở về, thả gió lùa sâu cho tóc bồng bềnh lên cao để cổ người
trắng mịn rồi khắc tên mình lên đó cho tóc thề ấp ủ ngàn năm.

Tôi trở về, uống cạn sương đêm cho chân Người bớt rét và đắm đuối nhìn Người cho màu má hồng hây

Tôi trở về, khẽ hát đoạn tình nhớ cuối ngày cho sương chiều xuống
chậm- bóng Người hiện qua môi Người mấp máy …

Tôi trở về, thắp tình tôi trong trái tim Người hực nóng – và Người
cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh.

Tôi trở về, thả thơ bay cuối ngọn Trời để nắng muộn chiều nay pha
ngũ sắc – cho đáy sông buồn chiều chảy bâng khuâng – để mắt Người cười cho mây lụa mềm lóng lánh trôi xa.

Và tôi trở về, đêm nằm mơ ở bãi cỏ trước nhà – canh buồn cho
Người ngủ, giấc mơ đầu Người có thấy tôi vui ?

Khắc Minh
( Trích trong tùy bút : Tình khúc dòng sông Trà )

Ngập Ngừng

FullSizeRenderNhà thơ Lê Văn Thí Xuân Thao vừa mới gởi tặng tập thơ Ngập Ngừng do Nhà Xuất Bản Văn Học in xong tháng 8 năm 2015. Khăc Minh thơ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ.

Tình xa như sương khói – thơ Xuân Thao

Tình xa là tình buồn
Đi dưới trời thu muộn
Người khuất xa như núi
Đằm đằm mua dâng hương

Ngồi đếm những thu qua
Những cuộc tình lãng đãng
Nhẹ như làn khói sương
Nhạt như màu mây tái

Những nụ hoa đã héo
Trong vườn trăng năm xưa
Những chiếc lá vàng úa
Ngày em bước chân ra

Người đi, thôi người đi
Không một lời giã biệt
Người xa, ôi người xa
Đến vô cùng miên viễn

Người đi, như sông trôi:
Những bãi bờ hiu quạnh
Những phá phách cuồng lưu
Còn mình ta ngồi lại

Mình ta… với bóng mình…

Xuân Thao – 2013.

Giữa đời liêu xiêu – Trần Ngọc Hưởng

Anh về, mắc võng hiên trưa,
Gọi hồn quán xá cho vừa yêu nhau
Làm sao anh ở được lâu
Lần này, lại có lần sau, cõi tình …

Đợi em rũ áo thị thành,
Trái mơ hồng vấp vào anh khẽ khàng.
Đào tiên hơ hớ mơn man,
Nổi chìm hư thực bàng hoàng ngực thơm.

Chảy dòng sữa ấm tận hồn,
Hoa vườn nhụy ngọt môi hôn phiêu bồng
Mang mang thiên địa mù không,
Chập chờn khoảnh khắc tình nồng men say.

Chung nhau ấm chén rượu đầy,
Thả hồn vút cánh thơ bay tận trời.
Vẻ ngon ngon đọng vành môi,
Vẳng trong tâm thức muôn lời hoan ca.

Tạm rời nhau giữa chiều tà,
Anh còn thơm đọng hoàng hoa chén mời.
Một lần, lại một lần trôi,
Còn thương anh đứng giữa đời liêu xiêu.

Trần Ngọc Hưởng

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.