• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    http://www.baufinanz… on Mười bài thơ – Đinh Tấn…
    http://baufinanzieru… on Nghiêu Đề
    http://goanalyze.inf… on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Kayden on Cho một lần lãng quên –…
    Melly on Mười bài thơ – Đinh Tấn…
    Lainey on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Lorrie on Cha – thơ Ngô Hữu Đoàn
    Minnie on Nghiêu Đề
    Lenna on Lá rơi thơ Nguyễn Hoàng D…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Quảng Ngãi của tôi – thơ Trầm…
  • Tháng Bảy 2013
    H B T N S B C
    « Th6   Th8 »
    1234567
    891011121314
    15161718192021
    22232425262728
    293031  
  • Advertisements

Ba bài thơ của Ngã Du Tử

EM NHIỆM MẦU VÀ TRĂNG HOÀNG HÔN

Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Bỏ phố hoa lãng mạn khắp núi đồi
Cùng với cỏ hoa rong chơi ngập lối
Tôi ngao du trên xứ sở quê người

Ở nơi ấy có dòng sông tách núi
Có quê em chơn chất tính người
Vốn đa cảm nên tình lên đắm đuối
Lòng buâng khuâng cùng trời đất dậy thì

Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Phố hoa chìm khuất lối về
Đi ái ngại, ở lại ư ? – ái ngại
Cõi địa đàng quay quắt những cơn mê

Em chơn chất áo thô hồn trinh bạch
Quên âu lo, vô tư trước phận mình
Tôi thi sĩ suốt một đời áo bạc
Lòng băn khoăn ray rức cõi phù sinh

Đóa hoa nội tiễn tôi về mầu nhiệm
Em xinh xinh đằm thắm buổi linh kỳ
Em mờ ảo vẫy tay sau giàn thiên lý
Trăng hoàng hôn lũng xuống bóng em dài

THƠ TÌNH TUỔI ĐÔI MƯƠI

Đất trời cứ nắng cứ mưa Tình quê nối nhịp ta đưa nhau về
Còn không chút ánh sao khuê
Trang đài quá buổi xuân về xưa xa
Đôi tay ngọc nâng phím ngà
Cửa tim bỏ trống anh qua một lần
Tuổi đôi mươi chút tần ngần
Dang tay em hứng bước chân qua chiều
Hay là hoa trái tình yêu
Lén vào tập vở yêu kiều thành thơ
Vô tình anh chút bâng quơ
Giận hờn em cứ vu vơ giận hờn
Hoàng hôn thấp thoáng cô đơn
Bờ mi khép lại chập chờn trong mơ

Chừng như một thoáng tình cờ
Vẫn trang đài vẫn hồn thơ năm nào
Ô hay tình vẫn xôn xao
Hay là anh đã chiêm bao giữa đời
Cuộc tình nào cũng đầy vơi
Cái còn lại là muôn đời nhớ nhau
* *
Thơ tình thơm đến mai sau
Lật trang ngày cũ xanh câu thơ tình.

TẠ ƠN NGƯỜI

Ta cảm kích
Sự thi ân của người vô vụ lợi
Thì thụ ân vốn đã nợ nần rồi
Đời trăm năm sá chi
Nghĩa cử đẹp một đời xin trân trọng
Người sang giàu của tiền võng lọng
Ta hàn vi chí khí ngủ quanh hè
Đêm đêm nằm lắng nghe
Thời gian gặm nhấm mòn trí tuệ
Ta hát động vầng trăng đêm thâu
Hàn Tín hàn vi cơm Phiếu Mẫu
Nghìn năm tiết tháo giữa phong trần
Ta sực tĩnh mùi lửa hương ngủ uẩn
Mong đền ơn người đã giúp chân thành.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: