• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Mười Hai 2013
    M T W T F S S
    « Nov   Jan »
     1
    2345678
    9101112131415
    16171819202122
    23242526272829
    3031  

MẸ, NĂM 80 TUỔI – Thơ Đoàn Minh Hải

MẸ, NĂM 80 TUỔI

Kính tặng mẹ

Mẹ gầy như cây mùa đông

lá trút hết cho các con mùa thu

gió mang tiếng chuông đi xa

chuông chùa là mẹ….

 

Mẹ như dòng sông đêm

vỡ đôi bờ phù – sa

vỡ đôi bờ con trẻ

tiếng chày và tiếng võng

danh da xẻ thịt…

băm bèo thái khoai là mẹ

 

Mẹ như cổng chùa

các con vào lễ

hoa sen dáng mẹ

trong ao Phật Bà

 

Mẹ như cái chùa

dịu dàng lời kinh

hương ngọc lan tỏa

Quan Thế Âm là mẹ

 

Mẹ như cái cò, cái vạc

như trái tim của từng đứa con

quang gánh oằn vai

bờ ngô bãi mía

bàn chân vùi đất

một nắng hai sương

chân trời xứ lạ

Di Lặc cười là mẹ …

 

Cội Bồ Đề rụng lá

nẩy mầm-những búp non

như ngàn đôi mắt mẹ

nhìn âu yếm đàn con…

 

Chuông chùa buông một tiếng

mẹ thương con trăm miền

kinh chiều âm thầm niệm

mẹ thị hiện Phổ Hiền…

giọt lệ mẹ đã rơi…

nuôi con thành cổ thụ!

thời gian là chiếc lá

xanh-vàng rồi rụng rơi!…

thời gian là tóc mẹ

trắng xóa một khung trời.

7.99

Nguồn: Đại Nguyện Của Đá. Thơ. Đoàn Minh Hải. Nxb Thanh niên 2013.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: