• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    http://goanalyze.inf… on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Kayden on Cho một lần lãng quên –…
    Melly on Mười bài thơ – Đinh Tấn…
    Lainey on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Lorrie on Cha – thơ Ngô Hữu Đoàn
    Minnie on Nghiêu Đề
    Lenna on Lá rơi thơ Nguyễn Hoàng D…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Quảng Ngãi của tôi – thơ Trầm…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Đêm Đức Trọng thơ Trầm Thụy…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Vĩ cầm xanh – thơ Trầm Thụy…
  • Tháng Một 2014
    H B T N S B C
    « Th12   Th2 »
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    2728293031  

Vĩnh biệt nhà thơ Lâm Anh

Nhà thơ Lâm Anh đã qua đời vào lúc 13h ngày 12/01/2014 tại huyện Cát Tiên, tỉnh Lâm Đồng.

Khắc Minh thơ xin đăng lại một tác phẩm của nhà thơ, “Gởi linh hồn PHAN NHỰ THỨC”, như một nén nhang tiễn biệt ông về cõi vĩnh hằng.

 

Gởi linh hồn PHAN NHỰ THỨC

                                                Lâm Anh

Tôi đang ngồi ngắm mặt trời lên

Bỗng nghe Bảo Trì báo tin bạn chết

Bạn chết trong một chiều ẩm nắng

Trời Sài Gòn như cái cối xay mây

 

Chẳng hiểu mùa hạ hay thu

Tôi thấy mình cóng trong mùa đông đâu đó

Và hình như giữa lòng tôi nổi bão

Bão cuốn tóc râu trôi bạt bốn phương

 

Và tôi đến nằm trên chiếc giường tre

Cứ thấy mình gối đầu trên vầng trán bạn

Tay cầm những thỏi xương còm lạnh

Và vác trên vai hơi thở ngứt cuối cùng

 

Tôi biết rằng bạn vẫn còn trái tim

Dù ngưng đập nhưng còn nằm trong ngực

Dù ngưng đập nhưng không bao giờ đánh mất

Những tình yêu của biển rộng trời cao

Những tình yêu của đất nước muôn màu

Của vợ của con của tình thân bằng hữu

 

Hỡi Nguyễn Văn Minh, hỡi Phan Nhự Thức

Tôi gọi tên… tôi biết bạn nào nghe

Nhưng nếu bạn nghe tôi nào hay biết

Ừ nhỉ! Trong mộ đời … mộ đất

Còn mộ nào chôn-được-nỗi-nghe

 

Hỡi Nguyễn Văn Minh, hỡi Phan Nhự Thức

Bạn thường nói với tôi rằng: không có gì chân thật

bằng sự xuôi tay, nhắm mắt, lìa đời

và chết cũng là một cuộc rong chơi

còn hơn sống với hận thù đen tối

 

Lời bạn nói phải chăng là lời trăn trối

Gởi đến bạn bè… và gởi đến mai sau…

 

Nguồn: Thư quán Bản thảo. Tập 27 năm thứ 6 tháng 4-2007:104-105

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: