• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Năm 2014
    M T W T F S S
    « Apr   Jun »
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    262728293031  

Đoạn trường liên thanh – Tố Diễm

Đoạn Trường Liên Thanh- Tố Diễm. Trích đoạn Kiều và Lan nhi xuống phố thị…

Lan nhi mặt ủ mày dàu
Thương từng bụi cỏ cành dâu quanh mình
Sáng ngày vừa mới bình minh
Tiếng chim dục giã cho tình càng thêm
Cành hoa lay lắt bên thềm
Hương rừng quấn quýt sương chìm vào không
Kiều ra vào nặng cả lòng
Rưng rưng giọt lệ dạo vòng quanh nương !
Hàng chè còn lấp lánh sương
Dây tiêu tua tủa hạt cờm vừa no
Đàn ong bay quẩn vo vo
Từng cây bông nhỏ co ro đứng nhìn
Mỗi bước chân mỗi dấu in
Nhớ từng viên cuội càng vin với mình
Thôi đành tiếp tục linh đinh
Chị em bàn luận lộ trình ra đi
Túi, bao, gói ghém những gì
Cây hoa đầu ngỏ cành si cuối dòng
Nghẹn ngào nhìn suối nước trong
Thuở ban đầu ấy cho lòng còn mang !
Nắng hồng nhuộm thắm quan san
Xa xa chim nhạn nối hàng về xa
Hướng về đông khói sân ga
Dưới kia phố thị cửa nhà chông chênh
Lan rằng mình phải đổi tên
Tránh bầy cú vọ kênh kênh theo mình
Nghe lời Kiều cũng đồng tình
Thay hình đổi dạng,càng tinh ý phòng
Chiều về thuê chỗ vừa xong
Ăn qua quít để lót lòng qua đêm
Phập phồng như thể cánh chim
Sợ cây sợ cả bóng đêm trên cành
Nỗi buồn theo đuổi năm canh
Vẳng nghe tiếng hát ngoài thành vọng sang
Giống như cô phụ bên màn
Đêm đêm thao thức nhớ chàng ngoài xa !
Còn đây non nước thiết tha
Nỗi đau thấm cả thịt da đồng bào
Khi nào lý tưởng thanh cao !
Khi sao gian ác kể nào thủy chung ?!
Xót xa thương nhớ anh hùng
Vì mình tan nát kiếm cung với đời
Nhìn xa cả đám sao trời
Mênh mông vũ trụ chơi vơi phận mình
Nhớ khi mười vạn tinh binh
Chàng về đón thiếp chữ tình càng sâu
Chàng đâu thèm cảnh công hầu
Thích đem tấc dạ dãi dầu gió sương
Năm năm thân trãi chiến trường
Vào ra lửa đạn tấm gương ngang tàn
Biên cương một cỏi quan san
Vì đâu thiếp lại phụ chàng cho nên

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: