• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Sáu 2014
    M T W T F S S
    « May   Jul »
     1
    2345678
    9101112131415
    16171819202122
    23242526272829
    30  

Đoạn trường liên thanh – Tố Diễm

trích đoạn Kiều nằm ngủ, Hoạn Thư hiện hồn vào thăm và tâm sự.

Trăng chiều còn dọi song the
Mơ mơ tĩnh tĩnh giấc hòe đầy vơi
Bỗng làn hương đến tuyệt vời
Sịch màn chợt đã nghe lời đài trang
Rằng : may được gặp dung quang
Cũng là duyên số ngàn vàng dễ sao
Vội vàng tay bắt mặt chào
Ngỡ ngàng thêm ngỡ ai nào biết ai ?
Thưa rằng : thật cũng bẻ bai
Kể từ ngày ấy nhạt phai nghìn trùng
Trước đây có dịp trùng phùng
Mà nay gặp lại thẹn thùng làm sao
Cùng chung phận liễu má đào
Kẻ về chín suối người lao đao hoài
Lộc trời đâu dễ biết thay
Chữ duyên chữ thọ càng vay càng nồng !
Hôm nay trong đạo vợ chồng
Âm dương hai nẻo đau lòng tóc tơ
Bây giờ chàng Thúc bơ vơ
Một tay che chống nương nhờ một thân !
Bôn ba buôn bán xa gần
Chắt chiu con dại muôn phần khổ thân
Dám mong tình cũ nghĩa nhân
Đem lòng trắc ẩn góp phần Tào khang
Cùng nhau sum họp một đoàn
Ngoài trong êm ấm đá vàng có nhau
Thân này cắn cỏ về sau
Ơn người nào có dễ đâu quên người
Chắp tay mĩm một nụ cười
Cúi chào thoắt đã bóng người tan ngay !
Giật mình lưỡng lự phút giây
Suy ra mới rõ bóng này Hoạn nương !
Gặp người nghĩ lại thêm thương
Trước sao sắc sảo nay dường lạt phai !
Khi nào ngọc dắt trâm cài !
Giờ sao xơ xác khó ai dễ nhìn !
Bâng khuâng nửa ngại nửa tin
Trong cơn mộng ảo ai nhìn ra ai
Có khi giấc mộng an bài
Gia đường họ Thúc bẻ bai cũng chừng
Còn đang suy nghĩ bâng khuâng
Mắt nghe nằng nặng lừng khừng trong mơ
Bước vào là một tiểu thơ
Ra dường kính cẩn đứng chờ bên hiên
Trông ra dáng dấp dịu hiền
Có điều e thẹn tóc nghiêng nghiêng buồn
Vội quỳ thưa rõ cội nguồn
Mỗi lời là mỗi giọt buồn tím gan
Rằng : tôi cũng phận hồng nhan
Cũng tan nát hết phũ phàng từ lâu
Trước trong hành viện dãi dầu
Sau ra hành viện thay màu thành ma
May nhờ phép Phật Di Đà
Từ bi tế độ thoát ra biển tình
Khỏi A Tỳ khỏi súc sinh !
Nương theo chuỗi hạt trau mình về sau
May vì diệu pháp thâm sâu
Đến đây nhắc chị thay màu điểm trang
Còn đem chân khắp nẻo đường
Thì lòng còn mãi sắc hương với đời
Ở đây lắm kẻ nhiều lời
Ra vào dòm ngó móc bơi đủ điều !
Tình đời như chợ buổi chiều
Mưu ma chước quỷ lọc lừa trăm phương !
Lạ gì những cặp mắt lươn
Bắt người ghép tội lật lường như chơi !
Kể chi nhân nghĩa ở đời
Có tiền có của có lời phải chăng
Dễ dàng đổi trắng thay đen
Càng đô hội lắm càng phen lụy mình !
Nghe ra thêm hiểu sự tình
Giật mình mình lại lo mình về sau
Ngoài hiên nắng đã rực màu
Đôi chim chèo bẻo gọi nhau rộn ràng
Tiết trời giữa độ hạ sang
Đầu tường sắc phượng đỏ tràn góc sân
Chợt nghe có tiếng Lan Ngân
Rằng nghe đồn đại xa gần Thúc Lang
Cửa nhà gia sản tan hoang
Niêm phong tang vật rõ ràng đầu cơ
Người tù kẻ tội xác xơ !
Phút trong đồ sộ bất ngờ thành mây !
Cơ đồ nay đã trắng tay !
Biết người còn đó ai hay sự tình
Ở trong cơn mộng tánh linh
Hoạn Thư đã đến cậy mình nhờ trông
Ngổn ngang hư thực đầy lòng
Biết đâu toan tính đục trong thế nào
Sự tình mọi nỗi âm hao
Chị em thảo luận thấp cao âm thầm
Lấy tình thâm trả nghĩa thâm
Lấy ơn tri ngộ đổi cầm sắc xưa
Dịp may trong chút ngày thừa
Cứu chàng khỏi ngục cũng vừa cơ duyên
Tâm ta vốn đượm mùi Thiền
Cứu người khỏi lúc truân chuyên mới là
Đồng lòng sửa soạn đi xa
Của lo đáng của mới xoa mắt người
Phải tìm manh mối tốt tươi
Lo trên chạy dưới vẹn mười mới yên !
Máu tham hễ thấy đồng tiền
Quan hung cũng hóa quan hiền như chơi !
Xét xem nghịch thuận đổi lời
Bút phê ngay thẳng đúng nơi hợp tình
Thúc Sinh vừa mới thoát mình
Ngỡ như hóa kiếp tái sinh lúc nào
Tưởng rằng chỉ có chiêm bao
Ngờ nào còn gặp hoa đào năm xưa !
Dạt dào tâm sự như mưa
Sông thương đầu nọ cũng vừa cuối kia !
Rằng tưởng đâu xuống mộ bia
Mới mong gặp gỡ để chia mối sầu !
Từ khi xa cách với nhau
Mái tây riêng lạnh một màu quạnh hiu
Bán buôn kiếm được ít nhiều
Vẫn không đắp nỗi trăm chiều với thân
Việc đâu ập tới rần rần
Của ngay lại hóa trăm phần của gian
Xa trời ngắn cổ ai than
Thà cam chịu trận ai bàn mặc ai !
Xót đau trăm nỗi hình hài
Liệu thân nhưng lại liệu bài làm sao
May nhờ đức rộng tài cao
Ra tay cứu đỡ bể nào rộng hơn !
Rằng : đâu vì chút nghĩa ơn
Mà đem ơn nghĩa nghĩa ơn làm gì
Nhớ ngày hội ngộ tương tri
Từ nơi bùn đất tức thì thoát thân
“Khi gió gác khi trăng sân”
“Bầu tiên chuốc rượu câu thần nối thơ”
“Khi hương sớm khi trà trưa”
“Bàn vây điểm nước đường tơ hòa đàn”
Khi chiều đổi cả quan san
Khi yêu yêu cả trong ngàn tóc tơ
Ơn kia còn đó sờ sờ
Nghĩa này há đáp lập lờ được sao
Cho hay có lẽ trời cao
Đem đường nhân nghĩa gài vào trước sau
Còn đang tâm sự đuôi đầu
Lan nhi vội thúc lên mau xe chờ
Xa xa một dãy rừng mơ
Nắng chia hai bãi đôi bờ quan san
Mây giăng lũng thấp hàng hàng
Bâng khuâng hai dạ nhớ ngàn dặm xưa
“Người về chiếc bóng song thưa”
Kẻ đi muôn dặm gió mưa sụt sùi
Bây giờ nửa tủi nửa vui
Gặp nhau rồi lại bùi ngùi với nhau !
Chia ly không thể hẹn tàu !
Người về cố quận dãi dầu ta đi
Gặp rồi phút chốc phân ly
Xót xa nào biết lấy gì sánh hơn
Cầm tay vừa tủi vừa hờn
Cắn răng nuốt lệ dập cơn thắt lòng
Thôi còn chi nữa mà mong
Chút tình như thế mà mong trọn đời
Người đi kẻ đứng chơi vơi
Trơ trơ như đá khôn dời chơn đi !
Quá đau biết nói được gì
Nhà tan cửa nát lấy chi mà về
Thôi tìm nơi để làm thuê
Qua ngày qua tháng liệu bề sẽ hay
Nàng đi mang nỗi đắng cay
Tình xưa nghĩa cũ dạ này khó khuây !
Tro tàn ai gợi ra đây ?
Hóa công sao khéo đọa đày thì thôi !
Đã toan quên hết cho rồi
Nào ngờ gió dập sóng dồi lại thêm
Rõ ràng phận chỉ thân kim
Không duyên thì nợ vẫn tìm với nhau
Nghĩ người thân lại càng đau
Người về mưa trước nắng sau ai nhờ !
Cũng cùng trong nỗi bơ vơ
Tâm tư lạc nẻo ai chờ được ai
Ngày đêm thở vắn than dài
Lan nhi biết được liệu bài nói quanh
Rằng trong nhân nghĩa rành rành
Ơn đền nghĩa trả quýt chanh rõ ràng !
Đã rời không thể còn than !
Lại thêm chuốc việc bàng hoàng vào thân !
Thông minh chỉ hiểu xa gần
Thương người nhưng cũng lại cần thương ta !
Có đâu ngồi đó xót xa
Ngoài kia cuộc sống vượt qua từng giờ !
Tranh nhau giành lấy bất ngờ
Chậm chân ắt hẳn giật cờ được sao ?!
Bây giờ sắp mãn mùa đào
Gió đông ngày ấy năm nào ra đi
Mấy năm biền biệt chia ly
Vườn sau sân trước ai thì biết cho
Vuông tròn đôi lúc so đo
Đời người thấm thoắt như đò qua sông
Bên xuân bên cõi chung dòng
Nghĩ ra chỉ để bận lòng với thân
Hôm nay chén rượu tẩy trần
Chị em mình cạn quên dần nhớ nhung
Kiều rằng : đàn đã ngang cung
Lửa lòng đã tắt nấu nung làm gì !
Đa sầu là bệnh chi chi
Càng giàu nhân ái càng bi lụy mình !
Bao phen đã dặn đứt tình
Lại khư khư buộc lấy mình vào trong
Nghe em chị hiểu rõ lòng
Nhưng thông cảm chị đèn chong canh dài
Giải buồn đọc sách Liêu trai
Thấy trong tình sử thiên tài gặp nhau
Âm dương hai ngã khác nhau
Mà trong gang tấc dàu dàu nghìn thu
Bây giờ chị muốn công phu
Quên mùi trần tục đền bù kiếp sau
Tháng ngày dưa muối tương rau
Càng chay tịnh lại càng trau linh hồn
Một mai bóng xế hoàng hôn
Về nơi Phật cảnh Thế Tôn lạc Thiền
Còn mặn nồng còn đảo điên
Lên Kinh chị chỉ chuốc phiền mà thôi
Xưa nay thảo dã yên rồi
Thảnh thơi gió núi mây trôi lặng lờ
Đôi khi khởi hứng làm thơ
Nên câu tuyệt diệu ai ngờ được đâu
Giờ như nắng dội trên đầu
Tâm tư lửa đốt bồi hồi nhiều phen
Hay là đợi hết tuần trăng
Tính đường rồi sẽ dặm băng trở về
Thanh nhàn hưởng thú miền quê
Nghe chim đầu núi thuyền về bãi xa
Khi nắng sớm lúc trăng tà
Mặc cho đời cứ trôi qua mặc đời !
Lan rằng : chị nói phải lời
Nhưng tâm chị nặng với đời nhiều hơn
Đôi khi chuốc não mua hờn
Đa sầu đa cảm nặng ơn nặng tình
Bây giờ sinh sống ở Kinh
Đời phồn hoa lại giúp mình tu thân
Trách chi những chuyện xa gần
Phật ngồi ở giữa mấy tầng vàng cao
Động lòng giàu có hay sao
Miễn tâm thanh tịnh sự nào sợ chi !
Rạch ròi những lẽ thị phi
Càng thương vì nết nể vì càng thêm
Đêm ngày bên chị bên em
Cửa hàng buôn bán càng thêm có lời
Một năm tròn được thảnh thơi
Chúa xuân nào dễ im hơi với người
Lan nhi càng đẹp càng tươi
Mắt xanh lại phải con người mắt xanh
Mùa xuân cánh én liện nhanh
Dạo xuân lại bẻ một cành hoa xuân
Hái hoa cũng động đến rừng
Yêu hoa người lại dò chừng nẻo hoa
Rằng : người đẹp ở gần xa ?
Gặp nhau có phải để là quen nhau ?
Ước gì trong chốn vàng thau
Lòng đây ý đấy tâm đầu trăm năm
Lan rằng : buổi trước trăng rằm
Buổi sau trăng khuyết như cầm lệch dây !
Chi bằng tránh nỗi đắm say
Bụi trần khỏi để gót này vướn chân !
Người nghe lòng cũng lãng dần
Sắc kia lời nọ có phần lãng du
Dưới cầu in bóng mây thu
Dòng sông như có điệu ru câu hò
Chảy về đâu nước quanh co ?
Mái khua nhè nhẹ con đò đợi sang
Núi xa ẩn khuất sương ngàn
Tiếng kêu đồng vọng chùa vang giọng buồn
Tay cầm tay cười với nhau
Nhìn con nước chảy thay màu từng phen
Bên cầu tơ liễu giăng giăng
Bóng chiều đã khuất vừng trăng treo cành
Kiều rằng : ta hãy lượn quanh
Kìa xem thủy tạ nước lành gương trong
Mênh mông trăng tỏa lòng sông
Hiu hiu gió thổi hương đồng tê mê
Bâng khuâng ngào ngạt hồn quê
Mùa trăng thuở trước như về ở đây
Nhớ ngày nao thuở tình say
Thề bồi sông núi thắt dây ân tình
Ước nguyền cho trọn ba sinh
Nào ngờ con tạo đẩy mình phong ba
Để từ lạc bước bước ra
Làm gương treo mệnh tài hoa cho đời
Bây giờ cách bấy năm trời
Kẻ chăn nệm ấm, người vời nẻo xa
Biết đâu dấu thuở quan hà
Gặp nhau chỉ có họa là kiếp sau
Từ khi được ấn công hầu
Vui vầy thân thể nát màu phong lưu
Nếp nhà sung túc vô ưu
Mặc dòng đời chảy luân lưu thế nào
Ngờ đâu đất thấp trời cao
Huyền vi cuộc sống ai nào gẫm suy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: