• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Bảy 2014
    M T W T F S S
    « Jun   Aug »
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    28293031  

Nắng quê hương – Xuân Thao

Nắng quê hương

Nắng nôi …
Ôi ! cái nóng oi bức , nồng nàn
Đi đâu cũng không tránh được
Dù trên ruộng đồng
hay ở trong nhà
Cái nóng như thiêu , như đốt
( Mặt trời như cái hàn xì )
Tha hồ vung vãi khí nóng
Cảnh vật cơ hồ như sắp bật lửa

Đứng bóng , cái nóng càng dữ dằn
Vãi xuống lưng của những người đang lao tác trên đồng ruộng
Chỉ thấy , lấp loáng
những chiếc nón lá
Của bao nhiêu nông dân đang cày bừa
Hoặc làm cỏ ruộng
Lấp loáng và tùm hụp trong những chiếc áo tơi chống nắng
Thỉnh thoảng , một đàn cò vụt bay lên
Cánh lấp loáng đén lóa mắt

Thời buổi , hạt gạo làm ra thật khó khăn
Khó khăn muôn vàn
Mồ hôi và nước mắt trộn chung !

Cái nắng rưng rức
Cái nắng ong ong chạy dài trên các phế tích
Những đình chùa , miếu mạo
Đất đá cũng muốn vã mồ hôi !

Giờ này , chẳng còn ai nghĩ đến nhau ?
Trong cái trưa nồng
Trong các lùm cây , bụi chuối
Đứng rũ rượi , xuội tay …

Giờ này biết ai còn nhớ đến nhau ?
Trong cái nồng nã của thời tiết khắc nghiệt
Chỉ còn trong ký ức
Những ống chân trần nõn nà
Đang cắm sâu xuống bùn
Bùn và nước lỏng bỏng
Được mặt trời đun sôi đến độ

Nắng chạy ong ong
Nắng chói lóa lóa
Trong nắng trưa chợt có tiếng ru hời
Của bà ru cháu :
” Trời làm cơ cực bấy trời ! ”

Xuân Thao
Tháng 6-2014

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: