• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Bảy 2014
    M T W T F S S
    « Jun   Aug »
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    28293031  

Chùm thơ – Ngã Du Tử

ĐỜI GỌI EM LÀ HƯƠNG SẮC

vắt qua chiều một dãi lụa em
vầng sáng ngập lung linh ngày hiện thực
đời vẫy gọi tên em là hương sắc
ta nâng niu vừa chớm một linh hồn

đêm trò chuyện trước ngọc ngà thanh thể
mắt môi em rực sáng trước cổng ngày
và lãng tử mở toang đời quang gánh
giục thuyền thơ trầm bỗng trước hồ đầy
mùa hạ nhớ, theo em về quá khứ
bến bờ em vừa lặng sóng kinh thành
màu mắt biếc chưa xóa mùi dâu bể
để chiều nay chờ sợi nắng thị thành

rồi từ đó,
– ta thức cùng mộng mị
vùng say mê rộn rã một tâm hồn
ngày yêu mến, đêm ngược nguồn bất tận
vươn cánh dài theo sóng nước hoàng hôn

HÀNH TRÌNH

Nầy em nhé đời còn nhiều giông gió
Cố lên em trời đất rất nhiệm mầu
Ta tồn tại – bởi em là thục nữ
Ngại ngần gì sóng đời sống dâng cao

Anh vẫn vậy: – Ý nghĩ mình rất thực
Rằng núi sông chẳng phụ khách chân thành
Mùa gặt hái đầy lên từ quang gánh
Ngày thảo thơm chăm bón suốt hành trình

Và em nhé ngày vui chờ chín mọng
Phải không em mắt mong thắm cuộc ngày
Ngày đã thắp một mặt trời sáng rực
Ta vẫn vừa bằng hữu một vòng tay

Sông có lúc phải nghẹn nguồn ghềnh thác
Đời phong trần đến lúc sẽ hân hoan
Là yêu mến mỡ cõi lòng khắp cả
Thong thả cùng theo lớp sóng âm vang

Vui lên nhé, sen xanh màu thế tục
Nở hoa thơm từ đây đó cuộc đời
Đâu thành bại hởi cõi người trong đục
Ta sẽ về màu xiêm áo lên khơi

HÀNH TRÌNH 2
( ĐÊM NHƠN TRẠCH)

Đêm tĩnh lặng giữa bờ quê Nhơn Trạch
Mắt môi ngon nhìn ngắm gió trăng về
Em áo mỏng nép bên đời rất thật
Ta thi nhân ngồi vẽ lại màu quê

Vườn nhà ai ánh trăng xuyên khe lá
Múa giòn tan từ cơn gió vô tình
Ta lật lại một chiều nào thưở ấy
Dáng em xinh ngày thơm sắc hương trinh

Buổi sông núi có bóng hình em gái
Gội trần gian và tắm nắng xuân thì
Ta từ đó xây lầu tình cung đón
Rước em về vui vạt áo vu qui

Mùa cơm áo em theo về lận đận
Nợ nần nhau trong đáy mắt vô biên
Ngày sẽ thắm bởi trời xanh mây trắng
Đôi chân khôn và ý nghĩ thật hiền

Rồi dừng lại nơi sông hồ Nhơn Trạch
Mong bình yên theo nhịp sống an lành
Mai giã biệt ta sẽ về thành phố
Bờ quê ơi còn đượm nét ân tình

NGÃ DU TỬ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: