• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    http://goanalyze.inf… on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Kayden on Cho một lần lãng quên –…
    Melly on Mười bài thơ – Đinh Tấn…
    Lainey on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    Lorrie on Cha – thơ Ngô Hữu Đoàn
    Minnie on Nghiêu Đề
    Lenna on Lá rơi thơ Nguyễn Hoàng D…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Quảng Ngãi của tôi – thơ Trầm…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Đêm Đức Trọng thơ Trầm Thụy…
    CHÙM THƠ: TRẦM THỤY… on Vĩ cầm xanh – thơ Trầm Thụy…
  • Tháng Tám 2014
    H B T N S B C
    « Th7   Th9 »
     123
    45678910
    11121314151617
    18192021222324
    25262728293031

Viết cho những rừng dừa cụt đầu ở Tam Quan – Xuân Thao

Viết cho những rừng dừa cụt đầu
ở Tam Quan
Tặng Lữ Thứ và H . Phước

Tôi đi qua những rừng dừa ngút ngàn …
Tôi đi qua những rừng dừa cụt đầu , cháy xém
Miệng cháy bỏng , trời tháng sáu khô se !

Ôi , tôi khát ! Tôi khát !
Khát vô cùng giọt nước dừa ngọt lịm
Tôi khát và đồng bào tôi khát
Biết ngày nào thôi hết chiến tranh ,
Biết ngày nào thanh bình trở lại ?
Cho dừa xanh nghiêng ngả lá
Cho trái ngọt treo trên cành mời gọi
Người lữ khách giữa trời trưa tháng sáu
Miệng cháy bỏng khô se bởi khát …

Ôi Tam Quan , quê hương yêu dấu !
Người ra đi còn nghe Qui Nhơn biển réo gọi về
Tam Quan ơi , Tam Quan !
Một ngày nào lò lửa chiến tranh
trùng trùng trút xuống
Những rừng dừa bốc cháy
Những thôn làng bốc cháy
Đồng bào chạy tan tác :
Những trẻ con lạc mẹ
Những mẹ mất con
Những vợ mất chồng
Người xa Tam Quan còn mang theo
bóng dừa , mái lá

Dừa ơi , dừa ơi !
Dừa đã cho người trái lành , nước ngọt
Dừa đã cho người mái lá đơn sơ
Dừa đã cho ta bánh tráng rắc mè
Dừa đã cho em thơ ta cốt dừa rửa mặt
Ôi , những em gái Tam Quan thịt da nhan sắc !
Tóc chấm bờ vai , mắt biếc tay dừa …

Tôi đi qua những rừng dừa cụt đầu cháy nám
Những thân dừa mang đầy dấu đạn ,
Những tường vôi đổ xuống những tường vôi ,
Những mái tranh cất vội ,
Những em gái Tam Quan mắt sầu cố xứ
Đang mơ :
Một ngày nào thôi hết chiến tranh ,
Một ngày nào thanh bình trở lại ?
Cho những rừng dừa lá xanh nghiêng ngả
Để em gái tôi mắt biếc lại reo vui ,
Hát khe khẻ trong nắng vàng rực rở :
” Anh về qua xóm nhỏ ,
” Em chờ dưới bóng dừa” … *

* Lời bài hát ” Tình quê hương ” của thi sĩ Phan lạc Tuyên

Mùa hè 1972
Xuân Thao

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: