• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Tám 2014
    M T W T F S S
    « Jul   Sep »
     123
    45678910
    11121314151617
    18192021222324
    25262728293031

Đoạn trương liên thanh – Tố Diễm

trích đoạn nói về cuộc sống gia đình của Kim Trọng và gia đình của Vương Quang và cô Lan nhi về quê còn lại Kiều 1 mình.

Có người thành thị vừa lên
Rằng Kim, Quan đã mỗi bên mỗi chiều
Vương Quan bề thế tin yêu
Thăng quan tiến chức như diều nối dây
Đã làm tỉnh trưởng xưa nay
Chăm dân lo liệu đêm ngày tiếng tăm
Còn Kim bỏ ấn từ quan
Ghét phường xôi thịt ác gian đủ trò
Ăn càng to nói càng to !
Càng rao nhân nghĩa càng vò bụng dân !
Thiết gì gạo mấy đồng cân
Từ quan rũ áo làm thân ruộng vườn
Đôi khi vui với văn chương
Ngâm câu thơ cổ tìm đường cố nhân 4800
Buồng riêng thường họa lấy vần
Thơ Kiều để lại thay phần nhớ thương
Tranh treo một bức đầu giường
Đêm ngày nuốt lệ vấn vương một mình
Nhủ thầm trong lẽ tử sinh
Lỡ duyên buổi trước trọn tình buổi sau
Trời già đâu hiểu nỗi đau
Mỗi ngày đau lại thêm đau mỗi ngày
Bây giờ tay lạc tầm tay
Hương tình nến giá biết ngày nào đây ?
Phận bèo bọt nước chân mây !
Hỏi thân thân có nhớ này cho chăng
Bao lần đổi lá thay trăng
Mà sao người vẫn khăng khăng chưa về ?
Người đi bỏ mặc lời thề !
Ta nghe trời đất tràn trề giá băng !
Từ ngày làm bạn tre măng
Mỗi ngày Kim mỗi băn khoăn về Kiều
Vân thì gà vịt chít chiu
Khuôn trăng vẫn giữ mọi điều vẫn cam
Dạy con việc học việc làm
Suôi gia cũng sắp hỏi dàm đôi nơi
Vương quan ngày một thảnh thơi
Ra vào cung cách nói lời quyền uy
Nếp nhà phú quý ai bì
Đãi đằng tiệc yến mỗi khi mỗi nhiều
Vợ con xinh đẹp thương yêu
Kẻ thì tâng bốc kẻ chiều từng phen
Vui say trong tiệc đãi đằng
Không ngờ khói lửa giăng giăng đầy trời
Nhân ngày việc nước thảnh thơi
Vợ đưa tờ báo tin nơi chiến trường
Hiện giờ hùng cứ một phương
Tàn quân Từ Hải mở đường về Kinh
Thế quân khắp xứ đều kinh
Hợp thời hợp cả dân tình đang mong
Muôn dân như một tấm lòng
Chờ cho trúc chẻ ngói tan mới là
Nửa năm xuân hạ vừa qua
Thu trơ cành phượng nắng hòa sắc mây
Chị em Kiều vẫn đêm ngày
Đan thuê viết mướn đỡ tay sự tình
Hằng ngày theo dõi chiến binh
Lo nhà, lo nước nghĩ mình sao đây ?
Còn non còn nước còn ngày
Nữ nhi cũng phải góp tay xây đời
Chiều thu vừa lúc thảnh thơi
Văn đàn thử tiếng lựa lời bài ca
Khúc nghe như gió hiền hòa
Mát lòng mát óc mát da mát trời
Khúc nghe như nước về khơi
Rủ rê lôi kéo cuộc đời cỏ hoa
Khúc nghe tê tái xót xa
Gan đồng dạ sắt lệ nhòa như chơi
Khúc nghe thánh thoát tuyệt vời
Càng nghe càng thấy nơi nơi thái bình
Lan còn ngơ ngẩn phiêu linh
Bỗng nghe Kiều gọi giật mình như mơ
Kiều rằng : em lấy tập thơ
Chị làm trọn khúc để hờ về sau
Nay còn ở cạnh bên nhau
Biết đâu xa cách như tàu đổi ga !
Rằng : riêng em cũng nhớ nhà
Nhớ hàng dâm bụt trổ hoa trước vườn
Nhớ mẹ già tóc như sương
Chị anh chắc cũng ruộng vườn quanh năm
Mình đi vào độ trăng rằm
Thoắt phong sương đã mười năm giang hồ !
Bây giờ sông núi cố đô
Còn nghe đồng vọng liễu bồ ngày xưa
Đã làm sợi nắng hạt mưa
Giờ về chắc cũng xế trưa với đời
Bây giờ nhớ quá chị ơi
Sầu này lấp cả biển trời cũng nên !
Kiều rằng trong bước lênh đênh
Chị đành phận chị thác ghềnh sá chi
Rằng em nghĩ lại nghĩ đi
Muốn về quê cũ lại khi phải cần
Còn riêng chị thân với thân
Dạ vàng đã quyết góp phần nước non
Em về thăm lại vườn con
Cây cau, bụi chuối có còn hay không ?
Em về thăm lại dòng sông
Nhịp cầu xưa mấy bóng hồng bước qua !
Chị gởi lời thăm bác già
Chắc giờ bác đã tuyết pha ngập đầu
Nhớ nghe em tình còn sâu
Còn mang thân phận còn cầu lương duyên
Bao giờ ván đã đóng thuyền
Nhớ tin chị biết chị yên tấm long
Trăng vàng lả chả ngoài song
Bữa cơm tiễn bước hai dòng lệ tuôn
Chia tay khó giấu nỗi buồn
Kẻ lên yên kẻ đứng suông nhìn trời !
Rừng lau nghìn dặm chơi vơi
Bóng chim heo hút vời vời chân mây
Lan nhi chẳng quản đêm ngày
Nắng sương vó ngựa dạn dày đường xưa
Ba mùa thu nắng vàng trưa
Dừng cương nghỉ ngựa bóng dừa mát che
Tiếng chim cu giục trong hè
Phượng khoe sắc thắm tre khoe sắc vàng
Này sông còn đó thênh thang !
Mười năm biền biệt bao làn nước trôi !
Còn đây bên lở bên bồi
Hàng thông già cỗi như sồi vào thu
Lắng nghe tiếng gió vi vu
Lâng lâng rũ sạch bụi mù quanh thân
Riêng Kiều thương nhớ bao lần
Đêm đêm vò vỏ ngày phân vân long
Bên trời bên nước bên non
Mỗi ngày mỗi đếm từng con nhạn trời !
Tính toan lo liệu gót dời
Trong tay pho sử càng khơi càng đầy
Mỗi ngày biên chép liền tay
Khi thì sáng tác khi say hồ cầm

Tố Diễm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: