Nhớ – thơ Võ Chân Cửu

Những lối hẻm ngoằn ngoèo anh nhớ
Nhà nhô ngang mái thiếc đọng tàn trăng
Khuya nhịp võng xuống câu xề vọng cổ
Những người say lao đảo vịn hiên tường

Đây khói bếp của nhà ai dậy sớm
Mùi cao su nhắc nhở chốn thị thành
Xích lô máy khạc màn đêm khởi động
Tiếng ho khàn báo hiệu lúc tàn canh

Căn gác nhỏ dưới tàn cây vú sữa
Mùa lá khô lật sấp những trang đời
Xấp báo cũ biến ra tiền bữa chợ
Nhịp thơ đi như tiếng vọng luân hồi

Em có đến khi chiều hoang nắng xế
Mưa lặng chìm lấm tấm giọt mồ hôi
Làn tóc mỏng vén khung trời bỡ ngỡ
Tiếng guốc mòn bay ảo ảnh chơi vơi

Đời xa lắc giang hồ ai vương nợ
Ấn phiêu du mãi đậm nét tim gầy
Lối hẻm chật khơi nguồn theo trí nhớ
Tháng năm dài rớt rụng dưới hai tay

Em có đến khi chiều hoang khép cửa
Chẳng còn chi đáy cốc hiện đêm về
Mây với núi bốn phương trời tao ngộ
Ánh trăng nhòa ánh điện dõi trang thơ.
(1989)
———–
Nguồn: Ngọn gió. Thơ. Võ Chân Cửu. Nxb Văn học. 2011

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: