• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Chín 2014
    M T W T F S S
    « Aug   Oct »
    1234567
    891011121314
    15161718192021
    22232425262728
    2930  

Nhớ – thơ Võ Chân Cửu

Những lối hẻm ngoằn ngoèo anh nhớ
Nhà nhô ngang mái thiếc đọng tàn trăng
Khuya nhịp võng xuống câu xề vọng cổ
Những người say lao đảo vịn hiên tường

Đây khói bếp của nhà ai dậy sớm
Mùi cao su nhắc nhở chốn thị thành
Xích lô máy khạc màn đêm khởi động
Tiếng ho khàn báo hiệu lúc tàn canh

Căn gác nhỏ dưới tàn cây vú sữa
Mùa lá khô lật sấp những trang đời
Xấp báo cũ biến ra tiền bữa chợ
Nhịp thơ đi như tiếng vọng luân hồi

Em có đến khi chiều hoang nắng xế
Mưa lặng chìm lấm tấm giọt mồ hôi
Làn tóc mỏng vén khung trời bỡ ngỡ
Tiếng guốc mòn bay ảo ảnh chơi vơi

Đời xa lắc giang hồ ai vương nợ
Ấn phiêu du mãi đậm nét tim gầy
Lối hẻm chật khơi nguồn theo trí nhớ
Tháng năm dài rớt rụng dưới hai tay

Em có đến khi chiều hoang khép cửa
Chẳng còn chi đáy cốc hiện đêm về
Mây với núi bốn phương trời tao ngộ
Ánh trăng nhòa ánh điện dõi trang thơ.
(1989)
———–
Nguồn: Ngọn gió. Thơ. Võ Chân Cửu. Nxb Văn học. 2011

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: