• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Hai 2015
    M T W T F S S
    « Jan   Mar »
     1
    2345678
    9101112131415
    16171819202122
    232425262728  

Chuyến hải hành đầu xuân – Xuân Thao

Chuyến hải hành đầu Xuân
Thơ Xuân Thao

Bây giờ là mùa Xuân …
Những ngày Đông tàn lạnh lẽo
đã khoát chiếc áo màu xám ra đi
Nàng đã trở dậy ,
Dụi mắt và che miệng ngáp ,
Nàng đã vươn vai , đứng lên hít , thở
Như con mèo mun thức dậy trên mái hiên ,
Đang kêu lên mấy tiếng vừa lòng …

Cánh cửa mở và mùa Đông tan
Mùa Đông tan , ôi , mùa Đông tan !

Gã si tình nào đó đã đến ,
Dưới cửa sổ nhà nàng chờ đợi ,
Dáng hờ hững nhưng cuồng nhiệt …

Tôi sẽ đưa nàng phiêu du
Suốt mùa Xuân
Từ những khu rừng măng tơ ,
Cho đến những ốc đảo
Chim chóc bay về làm tổ cả trên tóc nàng ,
Đám cỏ xanh nâng bàn chân trần ,
Thoăn thoắt lướt êm trên từng phiếm dương cầm
Màu ngọc bích
Rừng cây thay vàng đổi lá ,
Những mầm non đỏ chói
Rung rinh , rung rinh …

Tôi sẽ kết thơ đúc tàu ,
Chở nàng xuyên đại dương ,
Qua vùng biển đóng băng cùng bầy gấu trắng ,
Tôi nguyện làm gã thủy thủ chung tình
Mà trái tim sẽ là địa bàn định hướng
Tôi quyết chở nàng đến bến bờ Hạnh Phúc
( Ôi , hạnh phúc không thể có trên trần gian nầy ! )

Nhưng đã nguyện làm gã thủy thủ tình si ,
Tôi sẽ lái quả tim mình chẻ sóng ,
Vượt qua cơn thịnh nộ của biển cả
Mặc cho bầy thủy tộc ngu xuẩn ,
Đang nhe răng cười nham nhở ,
Cũng mặc cho lũ nhân ngư nằm khỏa thân ,
Cất tiếng hát huyền hoặc phủ dụ …

Bởi lẽ , nàng đã là phù – thủy – của –hạnh –phúc – đời – tôi
Và không một mãnh lực nào ,
Quyến rủ nổi tên thủy thủ !

Tên thủy thủ , ôi , chàng thi sĩ !
Đang cắm đầu chạy trên vùng băng thạch …

Chỉ mình chàng , ôi , chỉ một mình chàng !

Xuân Thao
Đà Nẵng , Mùa Xuân …

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: