• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Ba 2015
    M T W T F S S
    « Feb   Apr »
     1
    2345678
    9101112131415
    16171819202122
    23242526272829
    3031  

Sau những vết đau – Ngưng Thu

SAU NHỮNG VẾT ĐAU – Thơ Ngưng Thu

Đêm chấm lên nền trời những vì sao cô đơn lấp lánh
rượu ngon chưa ngấm cho môi mềm
sắc màu các vì sao chưa loáng cho sóng sánh hồn
thương nhớ nhiều ngày ta đi qua nhau
mấy bận đông gió gào se sắt.

Ngày bếp lửa nhóm lên những tia nồng nàn đỏ mặt
màu chiều buông những mùa rơi
ngày tia nắng hồn nhiên vắt qua hạt mưa bay
ta phân tích tình nhau thành tổ hợp những dải màu
tình yêu ta cho nhau là dải màu thứ mấy?
trong đỏ cam vàng lục lam chàm tím
mơ hồ trong bước sóng cuối cùng
hoàng hôn tím riêng mang

Đêm chấm lên tâm hồn người loang loáng những giọt trăng
ta vô tình đánh rơi nhau qua mấy mùa gió chướng
em bây giờ trể nải xiêm y
em bây giờ son phấn môi phai
và tôi nhìn tôi
ôm những vết thương
lặng im bước
nhìn mấy nốt trầm chiều lăn xả vào đêm
lay tôi
lay em
lay nhau
giấc mộng yếu mềm.

Ta hồi sinh từ trong chếnh choáng men đêm
màu trăng khơi ánh vàng gợi nhớ
cơn đông lạnh lùng
giật phắt tôi
giật phắt em
ra khỏi phím tình sầu.
rồi nghe tình độ lượng trong nhau.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: