• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Tư 2015
    M T W T F S S
    « Mar   May »
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930  

Chùm thơ Ngưng Thu

TRỘN VÀO NHAU
Đưa nhau về tới vô cùng bỏ bên đời những mông lung là chiều ta nằm trộn chút thương yêu trộn vào nhau tất những điều đắm mê
NGƯNG THU
KHÔNG CÓ GÌ Có gì trong chút mong manh Mà mơ bướm trắng trời xanh dập dìu Cười chi nửa nụ đã yêu Vội vàng cánh gió đau chiều bay đi.
ĐÊM DỐC NGƯỢC
Dốc ngược đêm Vũ trụ quay mòng qua nhiều vòng tinh tú Hạt sương rơi vào mắt âm thầm Cánh hoa tàn đậu xuống vành môi Dốc ngược đêm dìu ta vào nỗi nhớ buông trôi Niềm đau chổng ngược Dĩ vãng dồn về vỗng lên chóng mặt Dòng máu nghịch ngợm ngược chảy qua trái tim đập liên hồi bất chấp… Mây trời ngược dốc miên man.
Dốc ngược đêm vào đời gió lênh loang Người đàn bà đổ thanh xuân lên thềm trăng run rẩy Gom tình yêu rót mật Phía cuối sân vườn hạt cỏ nẩy mầm ngược Hiên nhà trăng rớt ánh vàng rôm.
Tóc đêm xỏa xuống Gọi gió phiêu bồng Cung đàn khuya rụng giọt Mưa buồn khua gót mây xa.
Ta dốc ngược ta Sục sạo vào trong chiếc hộp kí ức kiêu kì Chút tàn phai mụ mị Chút yêu người lí trí Chìm ngược vào ta Chìm ngược vào đêm mớ ngủ Một giấc xuân tràn ngược dốc thời gian.
TA NGỒI HỚP GIÓ MÀ SAY
Ta ngồi rót gió vào ly đưa lên môi nhấp nhâm nhi mùa vàng
Say … ta say khúc chiều tàn gói đời trong mảnh thời gian đổi màu đem tàn phai đổ lũng sâu vớt lên chút ánh trăng nhàu làm thơ
Ta ngồi rót gió vào mơ hụp hà ta lội đâu bờ niên thanh ? phong linh vọng tiếng lanh canh đêm thu vợi nốt nhạc mành thắt the
Ta ngồi hớp ngọn gió quê say … như uống đã một ghè thu lơi.
ĐI QUA MÙA TỰ KỈ
Ngày đốt cháy niềm hoang mơ đã cũ thả vào đêm một giọt đắng vẹn hình chiều chật hẹp bước vào đêm nông nỗi đêm thật lòng dâng hiến mảnh trăng trinh.
Dài phố xá đóng băng hồn lãng tử màu mưa vàng run rét hạt poton mây không hiểu lời thì thầm của gió khiến màu đêm đặc sánh đến đau lòng.
Mùa in lại dấu mùa bao hồi ức đêm chôn mình vào sâu hoắm lũng đêm không nỡ giết chết màu yêu diệp lục ngày quay tìm màu nắng buốt chông chênh.
Mùa đã khát cháy cành hoa phượng vỹ đời mong manh như sợi nắng tàn ngày trời bao dung trước màu trăng tự kỉ chút âm lòng dào dạt khúc heo may.
NGƯNG THU

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: