• Giới thiệu

  • Tự họa

    Mùa xuân mơ ước Giả dụ như em là mặt trời Anh sẽ xin làm trái đất Tự quay quanh mình và quay quanh em Quay quanh mình Để mỗi ngày sẽ được nhìn em Quay quanh em Để mỗi năm làm thơ yêu mùa xuân mơ ước Cuộc đời dù xuôi ngược Anh vẫn đợi chờ Cho mùa xuân đi tới Để mùa đông đi qua Không còn mưa bay nhạt nhòa trong trí nhớ Khi mùa xuân tới Tình ta sẽ vời vợi Thơ sẽ bay – nắng sẽ ấm – chim sẽ ca – hương sẽ thơm Ngào ngạt trong tim Và em yêu dấu ơi! Suốt cuộc đời Chắc không còn gì đẹp hơn Bằng những mùa xuân mơ ước Vậy em hãy làm mặt trời Để anh được làm trái đất KHẮC MINH
  • Chọn đề mục

  • Bài viết mới

  • Đọc nhiều nhất

  • Lưu trữ

  • Bình luận

    Nguyen Hung Dung on Phan Nhự Thức
    Nguyễn Hùng Dũng on Phan Nhự Thức
    Quảng Ngãi Quê hương… on Quảng Ngãi Quê hương tôi…
    Cõi tình xuân – thơ… on Cõi tình xuân – thơ Phan…
    ginahoang on Hoàng Hương Trang
    khacminh on 4 ĐOẢN KHÚC EM – thơ Ngu…
    khacminh on Đêm nằm ở quê vợ nghe tiếng ển…
    TRANG KỶ NIỆM LÊ VĂN… on Phan Nhự Thức
    Phan Nhự Thức và Tạp… on Phan Nhự Thức
    Chùm thơ Bùi Văn Can… on Chút tình thơ cho buổi ấy – th…
  • Tháng Sáu 2016
    M T W T F S S
    « Sep   Sep »
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930  

TRỞ VỀ – Khắc Minh

Tôi trở về, để nghe rõ – thật rõ từng dấu nhạc trầm buồn âm vang
xa vắng – hình như rất xa – thật xa, thánh thót rồi chìm sâu xuống khoảng
trời chiều
.
Tôi trở về, im nghe từng âm thanh thả buồn vời vợi – gõ nhẹ theo
dấu chân Người trôi xa ngoài khung cửa sổ

Tôi trở về, khi Người qua đó – qua trước khung cửa chiều nay nhiều lần với màu áo thiên thanh – thoang thoảng đâu đây mùi hương huyền dịu thanh thoát, cho thơ tôi kết sợi bay bay.

Tôi trở về, thắp từng ngọn thuốc để che bớt màu mắt Người ngời
sáng và cột từng cụm mây cuối trời để pha sắc cho màu áo của Người xanh
mát dịu hơn.

Tôi trở về, thả gió lùa sâu cho tóc bồng bềnh lên cao để cổ người
trắng mịn rồi khắc tên mình lên đó cho tóc thề ấp ủ ngàn năm.

Tôi trở về, uống cạn sương đêm cho chân Người bớt rét và đắm đuối nhìn Người cho màu má hồng hây

Tôi trở về, khẽ hát đoạn tình nhớ cuối ngày cho sương chiều xuống
chậm- bóng Người hiện qua môi Người mấp máy …

Tôi trở về, thắp tình tôi trong trái tim Người hực nóng – và Người
cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xinh.

Tôi trở về, thả thơ bay cuối ngọn Trời để nắng muộn chiều nay pha
ngũ sắc – cho đáy sông buồn chiều chảy bâng khuâng – để mắt Người cười cho mây lụa mềm lóng lánh trôi xa.

Và tôi trở về, đêm nằm mơ ở bãi cỏ trước nhà – canh buồn cho
Người ngủ, giấc mơ đầu Người có thấy tôi vui ?

Khắc Minh
( Trích trong tùy bút : Tình khúc dòng sông Trà )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: